Ngày xưa kể rằng…
Có một anh chàng tiều phu nghèo sống bên bìa rừng. Cha mẹ anh mất sớm vì bệnh nặng, để lại anh một mình côi cút giữa đời.
Cả gia tài của anh… chỉ vỏn vẹn có một chiếc rìu cũ – kỷ vật cuối cùng mà cha mẹ để lại.

Mỗi ngày, anh lại xách chiếc rìu ấy vào rừng đốn củi, mang ra chợ bán lấy tiền sống qua ngày.
Ngay cạnh bìa rừng, có một con sông nước chảy xiết, nghe nói ai trượt chân rơi xuống là khó lòng bơi được vào bờ.

Rồi một hôm, như thường lệ, anh tiều phu lại vác rìu vào rừng.
Hôm ấy trời trong, gió nhẹ, anh chọn chỗ gần bờ sông cho mát mà chặt củi.
Ai ngờ đâu… trong lúc đang chặt, cán rìu bỗng gãy, lưỡi rìu văng xuống sông rồi chìm mất tăm!

Dòng nước chảy mạnh quá, dù biết bơi, anh cũng không dám lặn xuống tìm.
Thế là anh ngồi phịch xuống bờ, hai tay ôm đầu mà khóc.
Anh khóc không chỉ vì mất chiếc rìu, mà vì đó là thứ duy nhất giúp anh mưu sinh, là vật kỷ niệm của cha mẹ đã khuất.

Bỗng nhiên… từ đâu đó, một ông cụ tóc bạc phơ, râu dài trắng như cước, đôi mắt hiền từ bước tới.
Ông nhìn anh rồi hỏi nhẹ nhàng:

– Này con, sao ta thấy con buồn bã và khóc lóc thế kia?

Anh tiều phu ngẩng lên, lau nước mắt đáp:

– Thưa cụ… cha mẹ con mất sớm, con sống một mình, nghèo khổ lắm.
Cả đời con chỉ có mỗi chiếc rìu sắt, nay chẳng may rơi xuống sông, con chẳng còn gì để đốn củi kiếm ăn nữa…
Nghĩ đến cảnh ngày mai không biết sống sao, con buồn quá cụ ạ…

Ông cụ mỉm cười hiền hậu:

– À, thì ra là thế. Con đừng khóc nữa. Để ta giúp con, ta sẽ lặn xuống lấy chiếc rìu cho con.

Nói rồi, ông cụ lao mình xuống dòng sông đang chảy xiết.
Một lúc sau, ông ngoi lên, tay cầm… một chiếc rìu bằng bạc, sáng loáng.

Ông hỏi:
– Đây có phải là rìu của con không?

Anh tiều phu nhìn kỹ, rồi lắc đầu:
– Không phải của con đâu cụ ạ, rìu của con chỉ là rìu sắt thôi.

Ông cụ gật gù, rồi lại lao xuống nước lần nữa.
Một lát sau, ông trồi lên, lần này cầm theo một chiếc rìu bằng vàng lấp lánh dưới ánh nắng.

Ông lại hỏi:
– Thế còn chiếc này, có phải là của con không?

Anh tiều phu nhìn chiếc rìu vàng rực rỡ, lòng thoáng chút ngạc nhiên… nhưng rồi anh vẫn lắc đầu:
– Không phải, cụ ạ. Của con chỉ là rìu sắt thôi.

Ông cụ mỉm cười, gật đầu hài lòng, rồi lặn xuống lần thứ ba.
Một lúc sau, ông nổi lên, tay cầm đúng chiếc rìu sắt cũ kỹ của anh.

– Vậy còn chiếc này, có phải rìu của con không?

Anh tiều phu mừng rỡ reo lên:
– Phải rồi! Chính là nó! Rìu của con đây! Con cảm ơn cụ… cảm ơn cụ nhiều lắm!

Ông cụ đưa rìu cho anh, rồi nói bằng giọng hiền từ:

– Con thật thà và trung thực lắm. Không hề tham của, không vì vàng bạc mà nói dối.
Ta rất quý tấm lòng ấy. Nay ta tặng thêm cho con cả hai chiếc rìu vàng và bạc này.
Con cứ nhận đi, đó là phần thưởng cho lòng trung thực của con.

Anh tiều phu xúc động, run run đón lấy ba chiếc rìu – một sắt, một bạc, một vàng – rồi cúi đầu cảm tạ ông cụ.
Ngay lúc ấy, ông cụ mỉm cười, hóa thành một làn khói nhẹ rồi tan biến giữa không trung.

Lúc ấy anh mới bàng hoàng nhận ra…
Ông cụ chính là Bụt hiện lên để giúp người hiền lành, thật thà.

Từ đó về sau, anh tiều phu sống đủ đầy hơn, vẫn giữ nếp chăm chỉ, hiền hậu, và câu chuyện ấy…
Người ta kể lại mãi, để nhắc rằng:
Trung thực bao giờ cũng được đền đáp xứng đáng. 🌿

#TruyenCoTich #ChiecRiuCuaBut #TruyenCoTichVietNam #TruyenDanGian #KeChuyenVietNam #TruyenThieuNhi #TruyenHay #BaiHocSong #LongTrungThuc #KeChuyen #TruyenAudio #PodcastVietNam